hẹn ước với chồng tôi

CHIỀU BỬA SAU, CÔ LƯ ĐI DẠY HỌC VỀ, CÔ TIẾP được một phong thơ của phắc - tơ đem lại ngôi nhà tuy nhiên phân phát. Cô cởi đi ra gọi như vầy:

Chị Lư thiu,

Bạn đang xem: hẹn ước với chồng tôi

Tôi van lơn chị thả lỗi mang lại tôi, vì như thế tôi đă hứa với chị tuy nhiên trong một vài giờ đồng hồ thời trang nối tiếp tiếp sau đó, thì tôi lại bội ước. Tôi cứng cáp chị hiểu rõ linh hồn của tôi hồi hôm nầy thì chị tiếp tục sẵn lòng thả lỗi mang lại tôi ngay lập tức.

Y bám theo tiếng tôi hứa hẹn ước với chị và hứa với con cái tôi, nên hồi hôm, lối chín giờ, thiệt tôi đem trở về quê hương tôi.

Mà khi bước nhè nhẹ nhõm vô sát cho tới cửa ngõ thì tay chơn tôi bủn nhủn, linh hồn tôi rối loàn, tôi không thể nghị lực tuy nhiên xô cửa nhà đặng vô ngôi nhà. Tôi đứng ngoài, tôi lén vạch một góc mùng hành lang cửa số tuy nhiên ḍm; tôi thấy chị ngồi mặt mày con cái Yến còn ông xã tôi thì ngồi cái ghế nhằm dựa vách.

Chị Lư thiu, tôi vừa vặn thấy mặt mày ông xã tôi, thì sự hổ thẹn thò rùng rùng kéo cho tới, chứa đựng cả mày mặt tôi, cả thân mật thể tôi, nó thực hiện mang lại tôi lập cập rẩy, buồn tủi, hoảng đặc, không đủ can đảm ngó ông xã tôi nữa. Tôi bước lại đứng núp vô góc tối, nhường nhịn như tôi hoảng, người ngoài đường ngó thấy h́nh dạng tôi rồi tôi càng vướng cở đồng thời vậy. Lúc ấy tôi nghe ông xã tôi nói: “Con thì cần thương u, cần kính u tuy vậy u cần lưu giữ tṛn đạo u vừa mới được. Hễ u ngược đạo u rồi, thì con cái cần thiết gì cần thương, cần kính nữa thực hiện chi!”

Trời ơi! Mấy tiếng ấy chánh xứng đáng biết chừng nào! Mẹ tuy nhiên ko biết lưu giữ tṛn đạo u, thì sao còn hòng mang lại con cái nó thương, nó kính! Tôi đă lỗi đạo thực hiện bà xã tuy nhiên cũng lỗi đạo thực hiện u, thế thì tôi còn mạnh mẽ này tuy nhiên dám bước vô chường mặt mày đặng van lơn lỗi với ông xã, và nựng nịu con!

Nge bao nhiêu tiếng của ông xã tôi rằng, thì tôi ríu rít bước đi ra lối tuy nhiên kèm theo, cút mau lắm, ko có thể bước đi đâu cút như người rơi rụng trí. Đi một hồi cho tới Cầu Kiệu, tôi đứng dựa lan can cầu tuy nhiên ngó mông, tôi ngó lại cái lối dĩ văng rồi tôi ngó cho tới cái lối sau này của tôi thì tôi càng thêm thắt đau nhức hổ thẹn thò, nên tôi kêu xe pháo kéo quay trở lại khu vực tôi đồn trú rồi tôi ghi chép thơ nầy tuy nhiên van lơn lỗi với chị.

Chị Lư thiu, tôi hư hỏng xoàng xĩnh lắm, tôi khốn nàn lắm! Làm bà xã ko tạo được tiết với ông xã, thực hiện u ko biết thương yêu thương con cái. Cái đời của tôi là cái đời của con cái đờn bà nhơ nhuốc. Xin chị chẳng nên thương xót, yên ủi nữa. Chị hăy vứt phứt cút, hao hao vứt cái cùi chuối thúi, trôi cho tới đâu thì trôi, chớ tính vớt thực hiện chi.

Chị Lư thiu, Tính từ lúc hôm nay, chị tiếp tục không còn họp mặt tôi nữa. Vậy trước lúc kể từ biệt nhau, tôi van lơn luật lệ tỏ không nhiều tiếng ở đầu cuối nầy với chị và đòi hỏi chị, nếu như thiệt chị đem lòng nhân ái thì van lơn chị hăy nhận tiếng cầu của tôi. Tôi van lơn chị nhì điều:

Thứ nhứt - Tôi ghi nhớ lại khi tôi hư hỏng rồi, tuy nhiên tôi chưa chắc chắn hổ phận, tôi còn cái óc ti tiện cho tới nỗi rằng với chị những tiếng đắng cay, hoàn toàn có thể phạm cho tới Quý giá của chị ý.

Ngày ni tôi thấu rơ chị trong trắng, hùng vĩ, chớ ko cần nhơ nhuốc, thấp xoàng xĩnh như tôi vậy. Tôi kính, tôi nể chị lắm, tuy nhiên tôi cũng ân hận cái tội của tôi nhiều lắm. Vậy tôi cúi đầu van lơn chị ái truất giùm thân mật phận khốn nàn của tôi tuy nhiên buông bỏ cái thái chừng thấp xoàng xĩnh trước.

Thứ nhì - Tôi ko thể thấy mặt mày ông xã tôi tuy nhiên tôi cũng ko luật lệ sát con cái tôi nữa. May tôi được biết chị thương phận tôi, thương con cái tôi, và tội nghiệp mang lại thân mật ông xã tôi. Vậy tôi chấp tay khẩn cầu chị, hễ đem thương thì thương mang lại trót, chị thực hiện ơn thay cho thế giùm mang lại tôi tuy nhiên kéo vùng dậy cái gia đ́nh tôi đă xô ngă, chị khuyên nhủ giải mang lại ông xã tôi không còn rầu rĩ, chị khiến cho một chiếc niềm hạnh phúc không giống mang lại ông xã tôi mừng rỡ tận hưởng tuy nhiên quên những nỗi đau nhức, nhàm chán, chị chăm sóc nuôi, giáo dục giùm con cái tôi, đặng ngày sau nó rộng lớn khôn khéo, nó ngoài rơi ngă như tôi vậy.

Chị Lư thiu, những tiếng tôi rằng đó là tiếng tận tâm, chớ ko cần tiếng đắng cay như trước đó đâu. Xin chị thương tuy nhiên lănh tiếng trối ở đầu cuối của kẻ bạc mạng nầy. Tôi rất là coi cậy điểm chị, van lơn chị chớ phụ lòng tôi. Trước khi dứt tiếng, tôi còn van lơn chị một điều nầy nữa: Chị thực hiện ơn giáo dục con cái tôi thế này tuy nhiên chừng nó lớn khôn, nó ko coi thường bỉ u thân mật sinh của chính nó, là kẻ tuy rằng nhơ nhuốc, tuy vậy biết hổ thẹn thò, biết ân hận.

Oanh bái thơ”

Cô Lư gọi không còn bức thơ rồi cô ngồi ưu tư, vừa vặn tội nghiệp mang lại thân mật phận của cô ý Oanh, vừa vặn ái quan ngại về sự việc cô nọ cậy. Cô Oanh van lơn điều loại nhứt thì dễ dàng, nên cô sẵn lòng nhận tiếng ngay lập tức ko dụ dự một chút nào không còn. Còn điều loại nhì thì khó khăn vượt lên, cần được tâm lý lại, ko thể ưng chịu đựng ngay lập tức được. Cứu trị một người đem triệu chứng bịnh về tình ái, đem cần dễ dàng đâu. Huống chi ḿnh chưa chắc chắn người bịnh đem chịu đựng làm cho ḿnh cứu giúp hay là không, tuy nhiên ḿnh dám lănh trách cứ nhiệm bại.

Cô Lư tâm lý một hồi rồi cô xếp thư lại, rước vứt vô tủ tuy nhiên chứa chấp. Cô bước qua loa thăm hỏi con cái Yến. Con nhỏ hỏi: “Hôm qua loa má con cái rằng cút một ít rồi quay trở lại, tuy nhiên sao cút rơi rụng. Cô đem bắt gặp má con cái hoặc không?”

Cô Lư hoảng sợ rất là, tuy vậy cần ráng tuy nhiên đáp dối:

- Cô ko bắt gặp. Chắc là má con cháu vướng việc gì bại nên ko về được. Cháu ráng húp dung dịch mang lại mạnh cút, rồi má con cháu về.

- Bữa ni con cái mạnh rồi.

- Cháu còn yếu ớt lắm ko mạnh đâu. Cháu ham muốn húp sữa hoặc không?

- Con mới mẻ húp hồi năy, con cái không thích húp nữa.

- Thôi, con cháu ở ngủ rồi tối tiếp tục ăn cơm trắng.

Cô phủ mền mang lại con cái Yến rồi cô trở về quê hương. xơi cơm trắng kết thúc, cô ở tâm lý hoài, lo phiền mang lại cô Oanh buồn trí rồi tự động tử. Cô ham muốn đem bức thư mang lại thầy Thiện coi và van lơn thầy đi tìm kiếm bà xã đặng cứu giúp giùm sinh mạng của một người dân có lỗi tuy nhiên đă biết tự động hối hận. Ngặt vì như thế vô bức thư ấy đem đoạn sau tránh việc mang lại thầy Thiện biết, chính vì vậy tuy nhiên cô hoảng sợ, ko biết liệu lẽ này.

Đêm bại cô cũng qua loa rỉ tai nghịch ngợm với thầy Thiện, tuy vậy cô ái quan ngại, không đủ can đảm nhắc cho tới cô Oanh.

Tối bữa sau, ăn cơm trắng rồi cô phía trên ván tâm lý việc cô Oanh. Thầy Thiện đi làm việc việc về, thầy ko về ngôi nhà, lại cút thăng vô ngôi nhà cô Lư, đem tờ nhựt tŕnh mang lại cô và nói: “cô gọi bài xích Đờn bà cọ nhục ở chương đầu bại, rồi lát nữa ăn cơm trắng, tôi tiếp tục trở qua loa tuy nhiên rỉ tai. Thiệt là khốn nạn!”

Thầy rằng dứt tiếng rồi quày ngược trở về. Cô Lý cởi tờ nhựt trình đi ra, cô gọi như vầy:

“Ông Hội đồng Đ... ở Chợ Quán, mới mẻ cưới bà xã bao nhiêu bữa rày. Chiều ngày qua, lối 5 giờ, bà xã ông xã ông ngồi xe pháo khá cút đi dạo ngoài TP Sài Gòn. Xe ngừng lại lối Catinat, ông dắt bà bước xuống tính quốc bộ đặng coi vật vô bao nhiêu quán ăn nghịch ngợm.

Xem thêm: sao nhập ngũ ss3 tập 7

Cô O... trước bại là bà xã của M TH... thao tác làm việc vô một hăng rộng lớn ở Sài G̣n. Cô ngồi xe pháo kéo đi qua, vừa vặn thấy ông Hội đồng Đ... thì biểu xa xăm phu ngừng lại rồi cô bước xuống ngăn ông Hội đồng Đ... tuy nhiên nhiếc mắng nhiều giờ đồng hồ áp lực, ko thể biên lại phía trên được.

Ông Hội đồng Đ... hổ thẹn thò với bà bà xã mới mẻ, lại cũng hổ thẹn thò với khá nhiều người không giống tựu coi nhộn nhịp, nên ông biểu sớp - phơ chạy cút kêu một thầy group Tuần cảnh đặng bắt người sỉ nhục ông thân mật lối, trước mặt mày công bọn chúng. Vừa nghe biểu kêu group Tuần cảnh, thì cô Oanh càng giận dỗi thêm thắt, nên la lớn: À, mầy đă thực hiện mang lại tao nhơ danh xú tiết, tuy nhiên mầy ko biết ân hận rồi lúc này ngươi ham muốn hoảng mang lại tao ở tù nữa hả? - Cô vừa vặn rằng vừa vặn cởi bóp kéo ra một ve sầu nước phỏng rồi cởi nút rẽ không còn ve sầu dung dịch bại vô mặt mày ông nọ. Vì cô thực hiện lẹ buôn bản vượt lên, Hội đồng Đ... ko dè tuy nhiên đề pḥng, nên nước dung dịch trúng phỏng mặt mày ông không còn phân nửa.

Thầy group Tuần cảnh lại cho tới thấy công việc như thế ngay lập tức dạy dỗ sớp - phơ chở ông Hội đồng lại ngôi nhà thương, và bổn thân mật bắt cô O... tuy nhiên dắt về bót.

Trước mặt mày ông C̣, cô O... khai bẳn bẹ rằng , vì như thế năm ngoái Hội đồng Đ... khuyến dụ thực hiện mang lại cô vứt ông xã, vứt con cái tuy nhiên bám theo ông, rồi lúc này ông lại vứt cô tuy nhiên cưới bà xã không giống, cô lấy thực hiện uất ức trong tâm ko thể chịu đựng được, nên cô phả trả thù oán cọ nhục, dầu quan liêu bên trên tấp tểnh tội thế này cô cũng cúi đầu ưng chịu đựng không còn thảy.

Ông c̣ lấy khai, lập vi tự bám theo luật lệ. Nghe rằng sớm mơi nầy đă giải nội vụ cho tới quan liêu Biện lý rồi”.

Cô Lư gọi không còn bài xích nhựt tŕnh rồi cô cứng cáp lưỡi thở lâu năm, năo nề mang lại thân mật phận của cô ý Oanh. Cô cứ rứa tờ nhựt tŕnh ngồi trơ trơ, cho tới chừng thầy Thiện sử dụng cơm trắng rồi bước qua loa cô, cô mới mẻ lật đật vùng dậy nhắc ghế chào thầy ngồi.

Thầy căn vặn cô:

- Cô nghĩ về test coi, cô O...vô bài xích nhựt tŕnh bại cần là bà xã tôi hoặc không?

- Chắc là chỉ rồi chớ ai! Tội nghiệp quá! Đă ân hận sầu năo, mà còn phải sinh chuyện thực hiện chi mang lại cần chịu đựng tù tội vậy ko biết!

- Hễ gieo cái nhơn chẳng lành lặn, thì cái ngược hung tợn như thế chớ sao.

- Bây giờ anh tính cần thực hiện sao?

- Tôi đem tính làm thế nào đâu. Tôi với những người bại đem bám dấp gì nữa. T́nh bà xã ông xã đă đoạn rồi, tuy nhiên người tớ đọan chớ ko cần tôi. Ấy vậy lúc này người tớ bị tiêu diệt cũng khoác kệ chẳng luận là ở tù.

- Anh ko thương con cái Yến hoặc sao?

- Cô khéo căn vặn dữ hôn! Con tôi sao lại ko thương.

- Nếu anh thương con cái Yến, thì anh cần thương giùm u nó nữa chớ. Chị Oanh đem lỗi với anh thì anh giận dỗi đă đành. còn con cái Yến đem lỗi gì đâu, tuy nhiên tôi coi ư nó thương ghi nhớ má nó lung lắm, sao anh nỡ tuyệt t́nh khuôn tử của chính nó.

Thầy Thiện ngồi chống tay lên trán tuy nhiên tâm lý, nước đôi mắt tuôn đi ra đem giọt.

Cô Lư thấy vậy thì rằng tiếp: “Em van lơn tỏ thiệt với anh, chiều hôm bại em đem bắt gặp chị Oanh. Chị đứng sát cửa ngõ ngôi trường học tập, tính đón tuy nhiên thăm hỏi con cái Yến. Chị rỉ tai thì em hiểu là chị ân hận lung lắm và ham muốn tự động tử nên quyết thấy mặt mày con cái một đợt chót rồi bị tiêu diệt. Nghe rằng con cái Yến nhức, chị mới mẻ lén anh, về ngôi nhà thăm hỏi nó. Mẹ con cái bắt gặp nhau thút thít lung lắm em tưởng nếu như anh thấy cảnh bại thì ko thể này anh ko dung loại đặng u con cái sum hiệp. Em khuyên nhủ chị ở đợi anh về rồi năn nỉ van lơn anh thả lỗi mang lại. Chị hổ thẹn thò không đủ can đảm ở, tuy vậy đi ra cút đem hứa chừng tám, chín giờ tiếp tục quay về. Đêm hôm bại em qua loa ngôi nhà anh ngồi nghịch ngợm khuya là đem ư đợi chị Oanh về, té đi ra hóng cho tới mươi một giờ tuy nhiên ko thấy. Chiều ngày qua em đem tiếp được thơ của chị ý bảo rằng tối bại chị đem về, tuy nhiên vì như thế chị hổ thẹn thò vượt lên, không đủ can đảm thấy mặt mày anh, nên chị đứng ngoài cửa ngõ một hồi rồi chị lén cút nữa, không đủ can đảm vô. Theo tiếng thở than vô thơ bại thì em hoảng chị cuồng trí, năn lòng rồi chị tự động vận, em ko dè chị quyết thực hiện dữ với kẻ gạt gẫm báo hoảng chị như thế.

Thầy Thiện vệ sinh nước đôi mắt và nói: “Có về xoàng xĩnh chi tối bại con cái Yến nghe đồng hồ thời trang gỏ chín giờ thì nó căn vặn sao má nó vẫn chưa về. Nó rằng như thế tuy nhiên tôi không hiểu biết, cứ tưởng nó mộng mơ... Còn gởi thơ mang lại cô rằng làm thế nào đâu, cô mang lại tôi coi test, được hoặc không?”

Cô Lư không thích mang lại coi thơ nên cô cần lần chước rằng dối:

- Em không để ý vô ngôi trường học tập, chớ không tồn tại nhằm trong nhà. Trong thơ không tồn tại rằng chi kỳ lạ, duy đem thở than, chị rằng ân hận lung lắm, lúc này biết kính ông xã thương con cái, tuy nhiên vì như thế hổ thẹn thò nên ko thể quay trở lại được.

- Phải. Trở về làm thế nào được.

- Xin anh hạ giận dỗi, kẻo tội nghiệp con cái Yến.

- Cô cũng biết trước kia tôi cũng thương bà xã tôi lung lắm, vì như thế thương nhiều nên lúc này phiền mới mẻ sâu sắc, ko thể thi công nổi.

- Thấy con cái Yến, hễ nghe nhắc cho tới má nó thì nó buồn hiu, nên tôi thương vượt lên.

Xem thêm: vuot nguc 5 tap 9

- Đờn bà đem ông xã rồi tuy nhiên tư thông thì tội nặng trĩu lắm, ko thể này dung loại được. Nếu đờn ông yếu ớt trí dung loại như thế, thì nền phong hóa luân lư lật ngược không còn còn gì. Hơn một trong năm này, tôi suy xét đă kỹ lưỡng lắm rồi. Ái tình về mẫu mã mỏng mảnh miếng lắm, cần tình ái về ý thức tề, mới mẻ gắn kết. Mà tôi biết như thế thì đă muộn rồi. Vì trải qua loa một đợt thử nghiệm, cần chịu đựng đau nhức nhiều vượt lên, nên lúc này t́nh của tôi đă cạn thô. Có lẽ bên trên t́nh của tôi đă trút bỏ sạch sẽ cả rồi, nên tôi không còn thương bà xã tôi nữa. Thôi, nhằm tôi ráng yên ủi con cái Yến mang lại nó nguôi ngoai t́nh khuôn tử chớ biết làm thế nào lúc này.

Cô Lư không còn biết sử dụng tiếng gì tuy nhiên khuyên nhủ giải nữa được.

Thầy Thiện lấy tờ nhựt trình rồi kể từ cô Lư tuy nhiên về.